Viết về người thân yêu nhất của em

Thứ hai, 25 Tháng 9 2017 07:41

Nếu có ai hỏi tôi rằng người tôi yêu thương nhất? Tôi xin trả lời rằng bà ngoại chính là người tôi yêu thương nhất- người phụ nữ giàu tình yêu thương con cháu, đảm đang và vô cùng phúc hậu.

Đã được sáu năm kể từ ngày bà tôi ra đi, không còn trên cõi đời này nữa. Sau khi bà tôi đi thì tôi mới cảm nhận được tình cảm vô bờ bến bà dành cho tôi. Tôi đã rất hối hận vì những việc mình đã không làm cho bà khi bà còn sống. Chẳng hạn, mỗi lần bà lên cơn xuyễn mặt mày tái mét thì luôn cần người giúp bà ghi lại giờ bà lên cơn nhưng vì tôi lúc đó còn nhỏ và quá ham chơi nên giúp bà trong vẻ mặt cau có, chẳng mấy vui vẻ khi bị sai vặt. Dù tôi là một đứa cháu như vậy, trái ngược với anh họ của tôi luôn ngoan ngoãn giúp bà thì bà vẫn dành nhiều tình cảm hơn cho tôi. Tôi rất hạnh phúc vì biết bà dành tình yêu cho tôi nhiều nhất trong tất cả sáu đứa cháu ngoại và nội. Bà là một người phụ nữ rất đảm đang, giỏi việc bếp núc. Bà biết làm rất nhiều món ăn vặt mà con nít thích ăn như: bánh tai heo, chuối khô và vài món nữa,... trong đó, tất nhiên cũng không thể thiếu món “da-ua” tốt cho hệ tiêu hóa trẻ con. Bà ngoại của tôi có nét đẹp lão rất lạ, trông phúc hậu và hiền như bụt làm sao ấy! Có một chuyện đã làm tôi rất khó tin nhưng đó là bà ngoại của tôi lúc trẻ đẹp cứ như hoa hậu vậy! Khi lấy những album hình ngày xưa của ông bà ngoại tôi cho cả nhà xem, tôi thấy tấm hình của ông ngoại tôi khi trẻ nhưng không quá ngạc nhiên vì cũng đã thấy vài lần, ông ngoại tôi lúc trẻ cũng không khác mấy so với hiện tại. Ông cũng rất đẹp trai và phong độ nhưng khi nhìn tấm hình kế bên, tôi liền quay sang hỏi mẹ: “Mẹ ơi, đây là ai mà lạ và đẹp quá vậy mẹ?” Mẹ tôi cười một lúc rồi nói một câu đầy ẩn ý: “Vậy bà ngoại con không đẹp sao?” Tôi cũng hiểu được ý của mẹ tôi, đó chính là bà ngoại tôi. Biết rằng bà ngoại đẹp, nhưng tôi vẫn không tin được vẻ đẹp tuổi xuân thời con gái của bà với vẻ đẹo lão lại khác nhau đến vậy. Chắc có lẽ thời gian và sự cực khổ đã lấy đi của bà vẻ đẹp đó nhưng vẫn không quên cho bà một nét đẹp khác khi về già. Bà đã cùng ông ra chiến trận. Ông là người thanh niên trai tráng làm nhiệm vụ lái xe với chức Binh nhì, còn bà là một cô quân y xinh đẹp luôn tận tâm với công việc.

Và ngày bà ra đi cũng đến, hôm ấy thực sự tôi đã khóc rất nhiều vì những việc chưa thể làm giúp bà và những lúc tôi cư xử không đúng với bà. Bà ra đi thanh thản vô cùng sau những tháng ngày vật vã với vô số căn bệnh của tuổi già. Tôi mâu thuẫn vô cùng với chính bản thân mình. Tôi không muốn bà rời xa mình nhưng cũng muốn bà không phải bị những căn bệnh hành hạ làm cho thân thể đau đớn, ra đi thanh thản như mây trời nhẹ nhàng trôi.

Tôi luôn luôn nhớ về người bà kính yêu, luôn mong bà từ một nơi xa xôi nào đó luôn dõi theo và phù hộ cho tôi. Một hôm kia, tôi nằm mơ thấy bà ngoại về thăm tôi. Nét mặt bà vẫn vô cùng hiền từ và phúc hậu như ngày nào. Lúc đó, nét mặt tôi hoảng hốt lên và trong đầu biết bao câu hỏi hiện ra muốn hỏi bà. Nào là dạo này bà sao rồi, bà có khỏe hay không, bà ở đâu, có luôn nhớ con không, nhưng vì quá ngỡ ngàng chưa kịp hỏi câu nào thì bà đã hỏi trước: “Dạo này con có khỏe không? Học hành sao rồi?” Bà ngoại vừa dứt câu, tôi bay lại ôm chầm lấy bà và trả lời từng câu hỏi một của bà: “Con vẫn khỏe và rất nhớ ngoại! Con cũng chăm chỉ học hành lắm, đạt điểm cao trong kì thi Tuyển sinh vừa rồi và đậu vào trường Phú Nhuận đó!” Tôi lại nói tiếp: “Trước ngày thi, con có cầu ngoại phù hộ cho con để con có thể may mắn và làm tốt bài thi của mình nữa đó ngoại!” Ngoại cười hiền từ rồi ôm tôi vào lòng: “Con giỏi lắm, bà ngoại vẫn luôn dõi theo con và mọi người trong nhà và bà cũng không giúp con gì nhiều trong bài thi đâu! Chỉ cho con sự bình tĩnh mà đi vào phòng thi thôi!” Tay bà nãy giờ vẫn luôn cầm khư khư một cái hộp gì đó nên tôi hỏi: “Cái gì vậy bà ngoại?” Bà trả lời với nụ cười rất tươi: “Là món con thích nhất đó, bà ngoại đã làm cho con đó!” Mở hộp ra, bên trong chính là món bánh tai heo lúc nhỏ tôi luôn được bà làm cho ăn. Vừa vui, nước mắt vừa trào ra, tôi ăn món bánh bà mang tới và cảm nhận được hương vị ngày nào cùng những kí ức tuổi thơ ùa về. Bỗng dưng giật mình vì bị mẹ gọi dậy đến giờ đi học, chỉ kịp nhớ trước khi giật mình dậy, thì bà đã dặn dò tôi rất nhiều điều rồi tạm biệt và biến mất.

Giấc mơ đã mang người bà yêu dấu của tôi về với tôi một lần nữa. Tôi sẽ nhớ mãi giấc mơ này và sẽ ghi nhớ luôn tất cả những lời bà dặn dò để có thể làm cho bà vui khi ở một nơi xa xôi nào đó. Và bà cũng sẽ là tín ngưỡng đẹp nhất đời tôi! Tôi mãi yêu bà ngoại nhất!

(Lâm Huỳnh Bảo Trâm- 10A13)