Các bài văn hay
Viết về người thân yêu nhất của em
Thứ hai, 25 Tháng 9 2017 07:41 - Viết bởi Nguyễn Thị Vũ Huệ
Nếu có ai hỏi tôi rằng người tôi yêu thương nhất? Tôi xin trả lời rằng bà ngoại chính là người tôi yêu thương nhất- người phụ nữ giàu tình yêu thương con cháu, đảm đang và vô cùng phúc hậu. Đã được sáu năm kể từ ngày bà tôi ra đi, không còn trên cõi đời này nữa. Sau khi bà tôi đi thì tôi mới cảm nhận được tình cảm vô bờ bến bà dành cho tôi. Tôi đã rất hối hận vì những việc mình đã không làm cho bà khi bà còn sống. Chẳng hạn, mỗi lần bà lên cơn xuyễn mặt mày tái mét thì luôn cần người giúp bà ghi lại giờ bà lên cơn nhưng vì tôi lúc đó còn nhỏ và quá ham chơi nên giúp bà trong vẻ mặt cau có, chẳng mấy vui vẻ khi bị sai vặt. Dù tôi là một đứa cháu như vậy, trái ngược với anh họ của tôi luôn ngoan ngoãn giúp bà thì bà vẫn dành nhiều tình cảm hơn cho tôi. Tôi rất hạnh phúc vì biết bà dành tình yêu cho tôi nhiều nhất trong tất cả sáu đứa cháu ngoại và nội. Bà là một người phụ nữ rất đảm đang, giỏi việc bếp núc. Bà biết làm rất nhiều món ăn vặt mà con nít thích ăn như: bánh tai heo, chuối khô và vài món nữa,... trong đó, tất nhiên cũng không thể thiếu món “da-ua” tốt cho hệ tiêu hóa trẻ con. Bà ngoại của tôi có nét đẹp lão rất lạ, trông phúc hậu và hiền như bụt làm sao ấy! Có một chuyện đã làm tôi rất khó tin nhưng đó là bà ngoại của tôi lúc trẻ đẹp cứ như hoa hậu vậy! Khi lấy những album hình ngày xưa của ông bà ngoại tôi cho cả nhà xem, tôi thấy tấm hình của ông ngoại tôi khi trẻ nhưng không quá ngạc nhiên vì cũng đã thấy vài lần, ông ngoại tôi lúc trẻ cũng không khác mấy so với hiện tại. Ông cũng rất đẹp trai và phong độ nhưng khi nhìn tấm hình kế bên, tôi liền quay sang hỏi mẹ: “Mẹ ơi, đây là ai mà lạ và đẹp quá vậy mẹ?” Mẹ tôi cười một lúc rồi nói một câu đầy ẩn ý: “Vậy bà ngoại con không đẹp sao?” Tôi cũng hiểu được ý của mẹ tôi, đó chính là bà ngoại tôi. Biết rằng bà ngoại đẹp, nhưng tôi vẫn không tin được vẻ đẹp tuổi xuân thời con gái của bà với vẻ đẹo lão lại khác nhau đến vậy. Chắc có lẽ thời gian và sự cực khổ đã lấy đi của bà vẻ đẹp đó nhưng vẫn không quên cho bà một nét đẹp khác khi về già. Bà đã cùng ông ra chiến trận. Ông là người thanh niên trai tráng làm nhiệm vụ lái xe với chức Binh nhì, còn bà là một cô quân y xinh đẹp luôn tận tâm với công việc. Và ngày bà ra đi cũng đến, hôm ấy thực sự tôi đã khóc rất nhiều vì những việc chưa thể làm giúp bà và những lúc tôi cư xử không đúng với bà. Bà ra đi thanh thản vô cùng sau những tháng ngày vật vã với vô số căn bệnh của tuổi già. Tôi mâu thuẫn vô cùng với chính bản thân mình. Tôi không muốn bà rời xa mình nhưng cũng muốn bà không phải bị những căn bệnh hành hạ làm cho thân thể đau đớn, ra đi thanh thản như mây trời nhẹ nhàng trôi. Tôi luôn luôn nhớ về người bà kính yêu, luôn mong bà từ một nơi xa xôi nào đó luôn dõi theo và phù hộ cho tôi. Một hôm kia, tôi nằm mơ thấy bà ngoại về thăm tôi. Nét mặt bà vẫn vô cùng hiền từ và phúc hậu như ngày nào. Lúc đó, nét mặt tôi hoảng hốt lên và trong đầu biết bao câu hỏi hiện ra muốn hỏi bà. Nào là dạo này bà sao rồi, bà có khỏe hay không, bà ở đâu, có luôn nhớ con không, nhưng vì quá ngỡ ngàng chưa kịp hỏi câu nào thì bà đã hỏi trước: “Dạo này con có khỏe không? Học hành sao rồi?” Bà ngoại vừa dứt câu, tôi bay lại ôm chầm lấy bà và trả lời từng câu hỏi một của bà: “Con vẫn khỏe và rất nhớ ngoại! Con cũng chăm chỉ học hành lắm, đạt điểm cao trong kì thi Tuyển sinh vừa rồi và đậu vào trường Phú Nhuận đó!” Tôi lại nói tiếp: “Trước ngày thi, con có cầu ngoại phù hộ cho con để con có thể may mắn và làm tốt bài thi của mình nữa đó ngoại!” Ngoại cười hiền từ rồi ôm tôi vào lòng: “Con giỏi lắm, bà ngoại vẫn luôn dõi theo con và mọi người trong nhà và bà cũng không giúp con gì nhiều trong bài thi đâu! Chỉ cho con sự bình tĩnh mà đi vào phòng thi thôi!” Tay bà nãy giờ vẫn luôn cầm khư khư một cái hộp gì đó nên tôi hỏi: “Cái gì vậy bà ngoại?” Bà trả lời với nụ cười rất tươi: “Là món con thích nhất đó, bà ngoại đã làm cho con đó!” Mở hộp ra, bên trong chính là món bánh tai heo lúc nhỏ tôi luôn được bà làm cho ăn. Vừa vui, nước mắt vừa trào ra, tôi ăn món bánh bà mang tới và cảm nhận được hương vị ngày nào cùng những kí ức tuổi thơ ùa về. Bỗng dưng giật mình vì bị mẹ gọi dậy đến giờ đi học, chỉ kịp nhớ trước khi giật mình dậy, thì bà đã dặn dò tôi rất nhiều điều rồi tạm biệt và biến mất. Giấc mơ đã mang người bà yêu dấu của tôi về với tôi một lần nữa. Tôi sẽ nhớ mãi giấc mơ này và sẽ ghi nhớ luôn tất cả những lời bà dặn dò để có thể làm cho bà vui khi ở một nơi xa xôi nào đó. Và bà cũng sẽ là tín ngưỡng đẹp nhất đời tôi! Tôi mãi yêu bà ngoại nhất! (Lâm Huỳnh Bảo Trâm- 10A13)
 
Cảm nghĩ về những ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông Phú Nhuận
Thứ bảy, 16 Tháng 9 2017 23:29 - Viết bởi Nguyễn Thị Vũ Huệ
Người ta vẫn hay nói ba năm cuối cùng bước đi dưới mái trường trung học phổ thông là thanh xuân đẹp đẽ nhất. Không còn “trẻ con” của ngày trước, cũng chẳng chạm đến ngưỡng của sự trưởng thành, nó chỉ đơn giản là “lưng chừng” một cách quá đỗi ngọt ngào mà thôi. Và ngôi trường mà mỗi người chọn để gửi gắm thanh xuân kì diệu ấy không cần mang bất kì chuẩn mực nào, chỉ hi vọng đó sẽ là ngôi nhà thứ hai mang lại cảm giác bình yên, yêu thương hơn bao giờ hết. Và Phú Nhuận đã đem lại cho tôi những cảm giác ấy ngay từ những ngày đầu tiên đến trường. Tôi yêu ngôi trường với những bóng cây xanh ngát. Mỗi ngày ngồi dưới ghế đá sân trường, chỉ cần ngẩng lên là có thể thấy ánh nắng dịu dàng xuyên qua khẽ lá từng chút, từng chút một, khi vừa chạm đến bên dưới cũng vừa hay làm tóc các nữ sinh gợn vàng. Nhờ bóng cây ấy, cái nắng gay gắt của mùa hè đã trở thành những giọt nắng nhẹ đáng yêu chạy nhảy khắp nơi; nhảy trên hành lang, nhảy trên nụ cười của các bạn học sinh, nhảy trên vai áo của cậu bạn đang mãi chơi đá cầu, và còn vương lại nơi những tà áo dài tinh khôi của các bạn nữ sinh. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu nắng đến thế! Tôi yêu những bụi phấn còn đọng lại trên bục giảng. Từng ngày đi và về, tôi có thể nghe thấy tiếng trống trường, tiếng các bạn học sinh nói chuyện, nô đùa. Chẳng hiểu từ lúc nào tôi lại để ý đến những điều nhỏ nhặt như vậy, và cũng không hiểu từ bao giờ tiếng phấn trắng ghi trên bảng đen lại trở nên thú vị với tôi đến thế? Có lẽ là từ tình yêu tôi dành cho cả Phú Nhuận, tôi bắt đầu yêu những gì nhỏ bé nhất thuộc về nơi này. Tôi yêu những ô cửa sổ màu trắng. Có bao nhiêu ô cửa sổ? Tôi không đếm được nhưng được nhìn ngắm trường qua mỗi ô cửa lại khiến tôi rất vui. Tôi có thể thấy màu trắng đằm thắm của áo dài nhuộm kín trường mỗi ngày thứ hai, có thể thấy các bạn nam đưa tay lau mồ hôi vì mệt khi chơi trò chơi nào đó nhưng nụ cười vẫn thường trực trên môi, cả mái tóc của những bạn nữ sinh được gió mơn trớn nhẹ nhàng bay vô cùng đẹp. Mỗi ô cửa sổ như mở ra cho tôi một thế giới nhỏ bé, giản đơn mà cũng vô cùng kỳ diệu. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích cái việc nhàm chán như đứng cạnh cửa sổ, nhưng bây giờ tôi có thể dành cả giờ ra chơi chỉ để đứng lặng im nơi đây. Và gió có thể bầu bạn cùng tôi, thì thầm từng giây phút, làm tóc tôi khẽ bay. Cảm giác bình yên đến lạ! Và tôi sẽ yêu nhiều thêm nhiều nữa ngôi trường này, bởi những cảm xúc mà nó mang đến cho tôi, những ngày nắng, những hôm mưa, những tiếng giảng bài của thầy cô, những tiếng cười đùa của bạn bè… Tình yêu tôi dành cho Phú Nhuận bắt đầu từ sự tò mò đầu tiên, sau đó là từng ngày từng ngày chăm chỉ đến trường. Chỉ mới là những tuần học lớp mười ngắn ngủi, nhưng tôi sẽ nhớ những lúc đưa tay lên trán lau mồ hôi vì mệt khi học thể dục, lúc lũ bạn tạo tiếng cười để xua đi căng thẳng của tiết học, cả lúc hơi nghiêng đầu ra cửa sổ những ngày nắng hôm mưa. Nếu ví thời gian là những chiếc lá trên cành thì chẳng phải chỉ cần một cơn gió là có thể cuốn bay hết rồi hay sao? Tôi sợ khi tôi bỏ lỡ một buổi học thì sau này tôi sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào được ngồi bên phấn trắng, bảng đen. Lúc ấy, những ngày ngồi than vãn về việc học sẽ chỉ còn là hồi ức, không thể nào có thể quay trở lại. Chỉ cần ngoảnh đầu lại, thời gian sẽ hóa tro tàn, bay về miền kỷ niệm xa xăm. Bởi lẽ đó, tôi muốn lưu lại tất cả kỷ niệm dù vui hay buồn trong ba năm trung học phổ thông cuối cùng. Để một ngày nào đó trong tương lai, tôi có thể ngồi và nhìn lại tấm gương hồi ức chứa đựng cả một thời thanh xuân tươi đẹp. Để mai này khi gặp bất kỳ ngôi trường nào, tôi vẫn sẽ nhớ ngay đến ngôi trường trung học phổ thông Phú Nhuận. Không còn những ngày học trung học cơ sở nữa, không còn những ngày ôn thi tuyển sinh. Tôi đã đi qua tất cả và cũng đã bỏ lỡ nhiều điều ở quá khứ. Nhưng với cánh cửa trung học phổ thông mở ra, tôi sẽ trân trọng từng ngày dù chỉ còn ba năm, ba năm nữa mà thôi. Cầu thang ngày ngày tôi bước lên, cột cờ ngày ngày tôi nhìn thấy, hàng cây ngày ngày ôm ấp tôi và cả hàng ghế đá thu mình lặng im, tất cả đều là tình yêu giản đơn mà to lớn của tôi. Tôi không muốn phải rời xa nơi đây dù cho dòng chảy thời gian có vội vã thế nào đi chăng nữa. Những ngày đầu tiên bước dưới mái trường trung học phổ thông không còn rụt rè nấp sau áo mẹ như trước nữa, cũng chẳng còn những giọt nước mắt lăn dài trên má mà thay vào đó là cảm giác bỡ ngỡ và yêu một chút gì đó ở nơi đây. Ngôi nhà thứ hai mang đến cho tôi sự bình yên và tình yêu thương, được yêu thương bởi thầy cô, được quan tâm bởi bạn bè khiến tôi hạnh phúc biết bao, làm sao có thể tả hết bằng lời. Và dĩ nhiên trường Phú Nhuận không vô tận hoàn hảo nhưng dù sao nó vẫn hoàn hảo trong trái tim tôi. Khiến tôi yêu, khiến tôi mến, khiến tôi cảm thấy bình yên. Thật may mắn khi sự lựa chọn của tôi là Phú Nhuận chứ không phải là bất kì nơi nào khác và cũng thật tự hào khi được mang phù hiệu học sinh trường Phú Nhuận. Cảm ơn vì đã là những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất của cuộc đời tôi. Tôi sẽ không nói yêu trường nữa mà nói thương… Từ những phút đầu bỡ ngỡ lớn dần thành tình yêu ngày qua ngày. Nguyễn Hoàng Ngân Trúc - 10A14
 
"NẾU EM KHÔNG PHẢI MỘT GIẤC MƠ"...
Chủ nhật, 27 Tháng 8 2017 03:07 - Viết bởi Nguyễn Thị Vũ Huệ
If only it were true by Marc LevyNếu em không phải một giấc mơ Marc Levy "Đơn giản là một cuốn tiểu thuyết kì diệu."- New York Post -"Nếu em không phải một giấc mơ" là tác phẩm được dịch từ nguyên bản tiếng Pháp "Et Si C'etait Vrai?". Cuốn tiểu thuyết là một câu chuyện về tình yêu vượt trên tất cả. Chính từ nội dung mà nhà văn Marc Levy đề cập đến, đã bày tỏ cho thế giới giá trị cao vời của tình yêu. Bên cạnh đó, tình yêu luôn luôn được thử thách. Với niềm tin tưởng và trân trọng lẫn nhau, tình yêu sẽ trở thành sức mạnh vĩ đại nhất trên trần gian mà không gì có thể đánh bại được. "Đây là cuốn sách mà tác giả của nó, một kiến trúc sư người Pháp ở San Francisco, đã khiến Hollywood sôi sục..."- Publisher Weekly -Qua "Es Si C'etait Vrai?", nét ảo mộng nhưng hiện thực đã tạo nên thương hiệu của Marc Levy. Ông như một người hướng dẫn, một người thầy, một người thuyền trưởng, đưa chúng ta đến với những mảnh đất của tình yêu. Cuốn tiểu thuyết vừa đề cao tình yêu, vừa đề cao giá trị nhân sinh, khi đặt con người vào ranh giới giữa sự sống và cái chết. Ba trăm linh một trang sách mang lấy một bài học triết lí tưởng chừng rất khô khan, nhàm chán, nhưng lại tràn đầy nhựa sống, chút hoang đường và vô cùng chân thật. Điều đặc biệt nơi cách viết của tác giả, thể hiện qua cách ông xây dựng hình tượng hai nhân vật chính. Nàng bác sĩ trẻ đầy cá tính Lauren và chàng trai lạ mặt hiền lành Arthur. Cô gái trẻ bất ngờ gặp tai nạn và rơi vào cơn hôn mê sâu thẳm, sau một lần tưởng chừng như đã chết. Nằm bất tỉnh trên giường bệnh, Lauren cảm thấy bất lực khi phải chứng kiến hết người này đến người khác lo lắng và quan tâm đến cô. Và lạ lùng thay, khi linh hồn lang thang của Lauren được gặp gỡ một Arthur trọn vẹn cả xác lẫn hồn. Nhưng, duy chỉ có Arthur mới có thể nhìn thấy Lauren và biết đến câu chuyện của cô nàng "Hồn ma" này. Lần đầu gặp nhau trong đầy hoài nghi, nhưng Lauren đã thuyết phục Arthur hãy tin cô:"Những gì tôi sắp nói với anh thật khó tin, khó chấp nhận, nhưng nếu anh chịu lắng nghe câu chuyện của tôi, nếu anh có thiện chí cho rằng tôi nói thật thì có thể là cuối cùng anh sẽ tin đấy, và anh có tin hay không là một việc rất quan trọng vì anh là người duy nhất mà tôi có thể chia sẻ điều bí mật này, mặc dù anh không hề hay biết."Trích "Nếu em không phải một giấc mơ"Vượt qua trở ngại về những lí thuyết y học cũng như khoa học, một linh hồn và một con người lại có thể nảy sinh tình yêu. Lauren đặt mọi niềm tin mà cô có vào Arthur. Còn Arthur, anh tin Lauren như một điều đúng đắn nên làm. Là hai người hoàn toàn xa lạ, nhưng anh đã chọn tin tưởng Lauren, chọn bước vào cuộc đời của cô ấy và chọn để đón nhận tình yêu mà cuộc sống ban tặng. Mặc những suy nghĩ và mọi người người xung quanh dị nghị, Arthur cũng đặt niềm tin vào Lauren, vào câu chuyện của cô ấy. Cả hai không tình cờ chọn nhau để trao phó niềm tin, mà chính tình yêu chọn họ. Để từ đó, hai người cùng nhau đi tìm sự sống cho Lauren. Đồng thời, bên nhau trọn vẹn từng chút thời gian ít ỏi còn lại. Tình yêu được xây dựng và gìn giữ bằng sự tin tưởng lẫn nhau, sẽ là một tình cảm vượt lên trên tất cả. Với Lauren và Arthur, tình yêu của họ đã vượt lên mọi thứ, kể cả khi bị thử thách ngay ranh giới giữa sự sống và cái chết. Marc Levy không những thành công trong việc xây dựng câu chuyện và các nhân vật, mà ông còn làm rất tốt với việc truyền tải thông điệp nhân văn đến người đọc. Một góc nhìn khác về trạng thái hôn mê, những khía cạnh sâu thẳm bên trong giấc ngủ mê đó, Marc Levy đã tạo nên một không gian mơ hồ và quá dỗi nhẹ nhàng. Những linh hồn mong mỏi vực dậy được thể xác, khao khát thời gian, ước ao được sống, yêu và được yêu của con người, tất cả đều được bày tỏ qua ngòi bút của một văn sĩ người Pháp. Từ bối cảnh con đường lúc ban mai, nơi bệnh viện vắng vẻ, đường nét ngòi bút của tác giả đã miêu tả không thể đẹp hơn cảnh vật và không gian. Điểm sáng nhỏ khác nơi tác phẩm này, chính là chi tiết tai nạn, một điều không hề tốt đẹp, nhưng lại trở nên chậm rãi và nhẹ nhàng qua bàn tay của Marc Levy.Tình yêu giữa Arthur và Lauren không đơn thuần được viết bằng tài năng nghệ thuật, mà nó còn được trọn vẹn nhờ tâm tư tình cảm và những kinh nghiệm sống của Marc Levy. "Nếu em không phải một giấc mơ" chính là giấc mơ đẹp của tình yêu được hóa thành hiện thực. Toàn bộ câu chuyện lôi cuốn người đọc từ những khung cảnh đầu tiên rất êm ái, cho đến cái kết "đậm chất Marc Levy". Quyển sách khép lại với kết thúc không dễ đoán trước, nhưng vô cùng thích hợp để tạo điểm nhấn giúp tác phẩm trở nên đáng nhớ trong lòng độc giả."Một câu chuyện tình ấm áp, không thể nào quên, lay động trái tim độc giả từ đầu đến cuối."-Audio File - "Es Si C'etait Vrai?" là tác phẩm đầu tiên thành công ngoài sức tưởng tượng của Marc Levy. Cuốn tiểu thuyết trong sáng, giản dị với câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng mà sâu sắc này đã được phiên dịch sang hơn ba mươi bảy quốc gia. Ở Việt Nam, nhờ lời dịch của Nguyễn Thị Bạch Tuyết, câu chuyện tình của Lauren và Arthur được đến gần với các độc giả nước nhà. Nhà xuất bản Nhã Nam đã có những nhận xét rất xúc tích về tác phẩm hấp dẫn này:"Nếu em không phải một giấc mơ là như thế, một chuyến phiêu lưu nhiệt thành và nhẹ nhõm, đã mang trong mình tinh túy của một tình yêu lãng mạn, mở ra cánh cửa trước khả năng vô biên của con người khi trong lòng có niềm tin... " Giữa cuộc sống ngày nay, khi mà con người ta dần lãng quên giá trị của tình yêu đích thực, thì thế giới rất cần những câu chuyện này, những cuốn tiểu thuyết như thế này. Không phải vô tình mà những giá trị nhân văn sâu sắc trong các tác phẩm ngày bị mai một. Nhưng là do cuộc sống mỗi ngày mỗi đổi thay, con người tìm thấy nhiều điều và chợt thay thế những giá trị cao đẹp ấy. Một điểm đáng lưu ý, dưới lối viết của Marc Levy sẽ khiến các bạn trẻ yêu thích, ham mê đọc sách dễ nhận ra. Chúng ta cần nhiều hơn nơi các tác phẩm văn học ngày nay, một thông điệp nhân văn, hơn những điểm chạm đến cảm xúc nhưng hời hợt. Việc cho ra một tác phẩm không phải không quá khó, nhưng việc truyền tải thông điệp đúng nghĩa lại vô cùng quan trọng. Một thông điệp đúng đắn sẽ dẫn dắt cả một thế hệ. Ngày hôm nay là Marc Levy - nhà văn Pháp, ngày mai và tương lai sẽ là giới văn học Việt Nam. "Nếu em không phải một giấc mơ" là cuốn tiểu thuyết phù hợp với hầu hết mọi đối tượng. Số trang không quá nhiều và gắn mác "dày cộm" như các quyển tiểu thuyết khác thường thấy. Bài học tình yêu mang tính nhân văn của Marc Levy rất hợp với "túi tiền" của các độc giả. Bìa sách lại vô cùng tươi trẻ, không quá sặc sỡ, không quá tối, rất vừa ý các bạn đọc có đôi mắt thẩm mỹ cao. Và nội dung, hứa hẹn sẽ làm thổn thức trái tim của bạn đọc. Tìm mua, đọc sách và cùng nói lên cảm nghĩ của mình ra thế giới nhé. #HayReviewSachTheoCachCuaBanTác giả bài viết: Nguyễn Bảo Ngọc TrâmPhotographer: Khánh Vy    
 
Cảm nhận tác phẩm 'Đất rừng phương Nam'
Chủ nhật, 27 Tháng 8 2017 03:03 - Viết bởi Nguyễn Thị Vũ Huệ
ĐẤT RỪNG PHƯƠNG NAM (Tường Vi) Như tác giả cuốn sách gắn liền với tuổi thơ mỗi chúng ta qua bao thế hệ: Dế Mèn phiêu lưu kí - nhà văn Tô Hoài đã từng nói: “... đọc Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi càng thấy đất nước ta đáng yêu biết bao”. Quả đúng thật như vậy. Đất nước Việt Nam ta như trong lời bài hát của người nhạc sĩ tài ba Trịnh Công Sơn “1000 năm đô hộ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây, 20 năm nội chiến từng ngày…” vậy mà vẫn kiên cường, bất khuất, cương quyết bảo vệ lấy từng tấc đất, non sông tươi đẹp của cha ông bao đời gầy dựng.Quê hương ta đẹp lắm! Trên đường Hà Giang ra biên giới, có những dãy núi đá xám xanh lô xô kéo từ Vằn Chải lên Sà Phìn rồi Má Lé- chỗ chóp nón tận cùng đất nước đối xóm Mũi Cà Mau trông ra biển Đông trong ấy. Đất rừng phương nam của Đoàn Giỏi đã khơi gợi ra bao nhiêu quang cảnh và con người trên khắp đất nước đáng yêu.Việt Nam đẹp lắm ta ơiMênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơnCánh cò bay lả dập dờnMây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiềuCó thể nói Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn Giỏi là những khám phá tinh tế, đặc sắc, được sàng lọc một cách cẩn thận về cái đẹp của thiên nhiên, con người, đất nước. Đất rừng phương nam của nhà văn Đoàn Giỏi không chỉ miêu tả cụ thể, đặc sắc vẻ đẹp hoang sơ của những vùng đất mới, khắc họa rõ nét sự chất phác, hiền lành, đôn hậu nhưng cũng không kém phần anh dũng của những người con chân lấm tay bùn của miền nam mà nó còn đưa ta đi tới mọi phương trời, góc bể của đất nước mình, từ Bắc chí Nam rồi tới vùng cực nam Tồ Quốc, ra tiếp liền tới biển Đông lúc nào không biết qua những ngày lưu lạc của cậu bé An.An - một cậu bé tuổi chừng 13, 14 tuồi, “lớn lên trong cái thành phố vừa đông vui trù mật vừa yên tĩnh dịu dàng, tràn ngập một thứ gió gió sông nhiễm đầy mùi phù sa và nắng ấm”, sống hạnh phúc bên cạnh những người thân yêu ruột thịt. Cho tới một ngày những thứ ấy đều tan biến. Sau cái ngày “đằng mình” cướp được chính quyền, bọn thực dân Pháp đã nổ sung đánh ta ở Sài Gòn, Tân An, Định Tường và rồi tới Mỹ Tho… trong khi ta còn án ngữ ở hai đầu cầu quan trọng trên 2 con sông Vàm Cỏ Đông và Vàm Cỏ Tây. “Đùng… đoàng… àng… àng…” giặc đã chính thức kéo vào thành phố nơi An sống. Chạy giặc rồi mẹ mất, mẹ dặn phải đi tìm cha (cha An làm cách mạng), cậu bé bắt đầu bước vào cuộc sống phiêu bạt khắp đất rừng phương Nam. Bằng những từ ngữ miêu tả sinh động, khắc họa rõ nét tác giả đã đưa ta tới bối cảnh khi Pháp tấn công miền Nam, cuộc chạy giặc của những người dân thành thị, sự chất phát, đôn hậu, giàu lòng thương người, đùm bọc, sẻ chia của những người nông dân đối với nhưng con người đồng bào mà họ chưa từng quen biết, sự anh dũng của những người dân nghèo yêu nước “Ai có dao dùng dao, có mác dùng mác, bảo vệ nền độc lập của Tổ quốc mới phôi thai”.Bắt đầu cuộc sống lưu lạc, phiêu lưu, cả một vùng đất phương nam rộng lớn như hiện ra trước mắt An. Nếu như những cửa sông Hằng ở Ấn Độ trắng xóa những cồn cát và những bãi cát pha đỏ ối màu trời sớm rực nắng. Hay các cửa sông Đa-nuýp ở Trung Âu bờ sậy xanh rờn ngang mặt. Thì cửa sông Cửu Long hùng vĩ trổ ra biển ở vùng đất mũi như bộ râu quai nón oai phong mà từng sợi râu là vô vàn những con đường nước chi chit, li ti. Ở phương nam nước ta, có những cánh rừng bao bọc ra tận cửa sông. Càng đổ về vùng cực nam Tổ quốc, càng nhiều kênh rạc, vũng lầy, rừng lá với những cái tên nôm na, bình dị, tưởng chừng như rất quen thuộc: Năm Căn, Bọ Mắt, Mái Giầm, … Không những thế ta còn được chứng kiến một hệ sinh thái đẹp đẽ, sống động đến lạ lùng. Những con cá trê, cá lóc từng đàn, cá sấu, kì đà cho đến những con rắn cạp nong cạp nia, hổ mang, hồ lửa, nai, vượn, khỉ, và còn có cả những con hổ, báo,… nữa. Rừng ngập mặn, rừng đước cùng biết bao những loài chim muôn hình vạn trạng, những mối quan hệ cộng sinh giữa các loài đã tạo nên một bức tranh về miền đất rừng phương nam hoang vu nhưng cũng không kém phần đẹp đẽ, sinh động, tràn đầy những sắc màu tuyệt đẹp. Vùng đất rừng phương nam hoang sơ dưới ngòi bút đầy sáng tạo của Đoàn Giỏi đã trở nên sống động, nhộn nhịp đến kì ảo, là một kiệt tác không thể nào chối bỏ của thiên nhiên. Không chỉ được khám phá một vùng đất với biết bao điều kì thú, cậu bé An còn được gặp gỡ, quen biết với những người con anh dũng của đất rừng phương nam như ông bà Hai, chú Võ Tòng, dì Tư Béo, lão Ba Gù, thầy Bảy, chú Huỳnh Tấn,…và cậu còn được giáp mặt với bọn gián điệp sâu dân hại nước, bán rẻ mảnh đất quê hương, phản bội lại giống nòi như vợ chồng Tư Mắm,… Được tận mắt nhìn thấy cảnh nhân dân ta bị bọn xâm lược, bè lũ tay sai áp bức; những chiến sĩ cách mạng yêu nước bị đối xử tàn bạo; những cuộc biểu tình, khởi nghĩa của nhân dân ta bị đàn áp dã man; được tiếp xúc với những con người yêu nước, tất cả đã hun đúc trong An một lòng yêu nước mãnh liệt. An nhận ông bà Hai làm cha mẹ nuôi, từng bước tham gia con đường hoạt động cách mạng. Và rồi lúc kết thúc tác phẩm, cậu bé An ngày nào đã trở thành một người chiến sĩ du kích, đã làm được điều từ bấy lâu mình hằng mong ước: gia nhập đội quân du kích, cầm súng chiến đấu chống lại quân thù, góp chút sức mình trong công cuộc giành độc lập, tự do dân tộc.Bằng những quan sát tinh tế, cụ thể, lời văn đặc sắc, miêu tả chi tiết, từ ngữ có sự chọn lọc kĩ càng nhưng vẫn giữ được sự mộc mạc, bình dị, óc sáng tạo nhạy bén nhưng cũng không kém phần chân thật; tất cả đã tạo nên một Đất rừng phương nam đầy màu sắc, hoang vu nhưng không kém phần đẹp đẽ, sinh động, lôi cuốn người đọc từng câu từng chữ, đưa ta tới vùng đất rừng phương nam thật xa nhưng cũng thật gần. Tác giả đã cho ta thấy trên vùng đất mới ấy, người ta đã lặn lội khai phá, chịu đựng sự khắc nghiệt của thiên nhiên, đấu tranh với những loài ác thú ở dưới nước trên rừng vì bản năng sinh tồn. Tệ hơn hết thảy, họ phải đối mặt với bọn xâm lược tàn bạo, bè lũ tay sai hung ác. Tất cả các bước hiểm nguy đó đều được cắt nghĩa từ bộ mặt thật của tình hình xã hội nước ta đương biến đổi lúc bấy giờ.Không chỉ vẽ nên quang cảnh đất rừng hùng tráng, nhà văn Đoàn Giỏi đã khéo léo lồng ghép trong đó số phận của những người dân đen thấp cổ bé miệng, chịu sự đối đãi bất công của chế độ xã hội lúc bấy giờ. Không phải tự nhiên những người bình thường như vợ chồng ông Hai, chú Võ Tòng tự nhiên muốn ngang tang đi dựng lều ở khuất nẻo rừng rồi thả thuyền đi câu rắn, tìm mật ong. Họ vốn chỉ là những người nông vốn hiền lành chất phác quen làm ăn và chung sống quay quần làng xóm đông vui. Nhưng bọn chúa đất, Tây chủ nào để họ được yên. Với trí óc quật cường và đôi bàn tay làm nên tất cả họ vẫn sống, vẫn tiếp tục âm thầm góp chút công sức giành độc lập quê hương. Nhưng bọn chúng nào chịu để yên. Cuộc sống ở đâu cũng quyết liệt, bao nhiêu lần phải lao mình vào kiếm cái sống giữa đất trời mênh mông, hoang vu. Bởi vậy, cả đến các em bé cũng biết rằng mình cũng cần phài đứng lên đánh giặc! Ý nghĩa to lớn ấy đã được tỏ rõ sâu sắc trong Đất rừng phương nam.Tôi cũng như các bạn, cũng đã từng đọc khá nhiều câu chuyện phiêu lưu li kì, hấp dẫn, chẳng kém kì những ngày lưu lạc của cậu bé An trong tác phẩm. Nhưng những nét đặc sắc trong tác phẩm Đất rừng phương Nam đã lôi cuốn tôi, đưa tôi quay ngược dòng không gian và thời gian đưa tôi về với cảnh rừng phương nam trù phú, hoang sơ. Cách dẫn chuyện lôi cuốn cùng với những hình ảnh miêu tả cụ thể chi tiết về đất rừng phương nam được lồng ghép thêm những thước phim sinh động chân thật tình hình miền Nam lúc bấy giờ trong giai đoạn lịch sử, lòng yêu nước nồng nàn của người dân tạo nên sự lôi cuốn, hấp dẫn đến không ngờ tới người đọc. Trải qua thăng trầm của lịch sử, bao cuộc bể dâu, cuối cùng dân tộc ta cũng được giải phóng. Sự kiện ngày 30-4-1975 lịch sử đã đánh dấu cột mốc quan trong trong trang vàng lịch sử chói lọi của ta: miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, xây dựng và phát triển kinh tế trong thời kì hòa bình và công cuộc đổi mới đất nước trong thời kì gia nhập nền kinh tế toàn cầu. Lòng yêu nước, sự tự hào dân tộc vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam, nhưng những cảnh rừng nguyên thủy, hoang vu, những loài động vật quý hiếm đã không còn nữa. Còn thấy chăng là qua sách vở, báo đài, hay ờ các rừng quốc gia. Công nghiệp hóa hiện đại hóa đã kéo theo một loại vấn đề về môi trường. Rừng xanh không còn, chim muông cũng không thấy, trẻ con trong tương lai sẽ không cỏn thấy được thế nào là rừng xanh và thế nào là muông thú; còn người lớn chỉ còn thấy còn sót lại một chút hoài niệm mà thôi. So sánh thực trạng bây giờ và những gì ta thấy được trong tác phẩm Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi sao thật khác biệt, thật làm người khác chạnh lòng. Chúng tasau khi đọc xong tác phẩm này hãy tự mình đặt ra câu hỏi: “Nếu ngay từ bây giờ chúng ta không bảo vệ mội trường thì liệu những năm sắp tới đây, những thế hệ nối tiếp chúng ta sau này sẽ có còn thấy một đất rừng phương nam hung tráng, oai vệ như trong tác phẩm có được hay không? “Chúng ta sau khi đọc xong tác phẩm hãy gióng lên một hồi chuông báo động, chung tay trả lại cho đất rừng phương nam nói chung và toàn thế giới nói riêng vẻ đẹp thuần khiết trong song tựa như ánh ban mai lúc đầu, không còn bị tàn phá ô nhiễm.Nếu bạn chưa từng đọc Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn Giỏi thì xin hãy đọc một lần, tôi dám cá với bạn rằng bạn sẽ không tài nào rời mắt được nó và rồi sẽ giống như tôi nhận ra rằng có những điều tưởng chừng như bình thường, những vẻ đẹp tưởng chừng như giản dị, dưới ngòi bút đầy sáng tạo, sắc nét của nhà văn Đoàn Giỏi đã trở thành một tuyệt tác không thể nào chối cãi, một bức tranh về sự sống ở đất rừng phương nam đầy màu sắc, muôn hình vạng chạng, biến đổi kì ảo đến không ngờ và càng thêm yêu cuộc sống, đất nước, con người Việt Nam.
 
CẢM NHẬN VỀ CUỐN SÁCH "NGỒI KHÓC TRÊN CÂY"
Chủ nhật, 27 Tháng 8 2017 02:59 - Viết bởi Nguyễn Thị Vũ Huệ
NGỒI KHÓC TRÊN CÂY (Đinh Hoàng Thanh Trúc) Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn mà tôi rất yêu thích. Sách của ông thường hay viết về tình yêu trong sáng của tuổi học trò, mỗi cuốn sách của ông luôn mang lại những màu sắc khác nhau. Lúc thì nhẹ nhàng, hồn nhiên lúc thì ngân nga, bay bổng. Tất cả đều mang đến những cảm xúc thật tuyệt vời. “ Ngồi khóc trên cây” là một trong số những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh đã để lại cho tôi cảm xúc thật trọn vẹn.Tình yêu trong sáng như những bông hoa vừa hé nở. <3 “ Dài nhanh lên vớiTóc xõa ngang màyLớn nhanh lên vớiBé bỏng chiều nay.”Chuyện kể về cô bé Rùa hồn nhiên, trong sáng ở tuổi mười bốn đầy sự ngây ngô và anh chàng Đông là người duy nhất thân thiết và luôn lắng nghe Rùa. Cuộc gặp gỡ đầy lạ lẫm rồi trở nên thân thiết lúc nào không hay? Một khu rừng mà chẳng ai đặt chân đến trừ những người thợ săn lại là nơi mà bé Rùa đã dẫn Đông đến, là nơi mà cô bé đã bảo vệ những loại động vật, đã dùng những loại cây cỏ, thảo dược có sẵn trong rừng để chữa lành vết thương cho chúng và đó cũng là nơi mà nụ hôn đầu vụng dại diễn ra thật nhẹ nhàng trong một buổi chiều mưa. “ Ở trong xa cáchMột đôi vai gầyỞ trong tan vỡNụ cười thơ ngây ”“ Tôi dặn lòng lần này về tôi sẽ bù đắp cho con Rùa. Tôi tặng sách cho nó đọc, lên xóm chơi với nó mỗi ngày và khi không có ai tôi sẽ cầm tay nó mà không đợi nó phải nhắc.” Khi tình cảm đang dần lớn lên theo từng ngày cũng là lúc chàng Đông phải quay lại thành phố và biết bao nhiêu sóng gió diễn ra sau đó. Trong khoảng thời gian đó tình cảm của Rùa và anh chàng Đông không hề với đi mà còn sâu đậm hơn hết. Đằng đẵng 4 năm trời cũng đến ngày mà Đông trở về làng nhưng lúc đó thì Rùa đã mất trong một cơn bão lớn. Nó vốn là đứa bơi giỏi nhất làng nhưng khi nó cố hết sức cứu những đứa bé nhỏ hơn thì nó đã bị nước chảy xiết cuốn trôi. “Rồi tôi sẽ nói với nó tôi sẽ không bao giờ xa nó lâu như lần trước. Ờ, không bao giờ có chuyện như thế nữa…” Trở về lại nơi thân thương đến thế cứ ngỡ là sẽ hạnh phúc hơn bao giờ hết nhưng không sao tin được Rùa là ra đi không một lời từ biệt. “ Ngôi sao may mắn Một ngày rồi thôiVề nhìn nước chảyNghe sông vắng người.”Hồi đó con Rùa rất thích dẫn Đông đến khu rừng để chăm sóc những con thú của nó, nó mân mê và yêu thương chúng vô cùng. Đến bây giờ thì chỉ còn mỗi Đông đi vào khu rừng và bảo vệ chúng như đã từng làm với Rùa, không còn Rùa giờ chỉ toàn là nỗi buồn.“ Tim tôi như ngừng đập khi tôi nhận ra đó là con Rùa.. Như vậy là con Rùa đã giữ lời hứa. Nó đã cố lớn, và cố sống, để đợi tôi về.” “Chỉ có nước mắt tuôn ra dàn dụa trên mặt tôi, thi nhau rơi xuống” Câu chuyện khép lại với cảm xúc thật đong đầy, giọt nước mắt đã xóa tan những nỗi niềm. Nước mắt không chỉ là buồn đau mà nó còn là một sự hạnh phúc tột cùng. Thứ hạnh phúc mà phải trải qua biết bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu hồi hộp thót tim cuối cùng cũng đã đến. Những ngôn từ giản dị, nhẹ nhàng, những câu chuyện về tình yêu thật trong sáng pha chút mặn đắng đã khiến cho tôi liên tưởng đến những chuyện tình của ngày xưa ấy. “Ngồi khóc trên cây” quả thật là cuốn sách mà tôi rất yêu thích. Tôi thích những gì nhẹ nhàng mà không quá ồn ào. Nó mang lại cho tôi những cảm xúc lâng lâng và khiến tôi thèm có được một tình yêu như thế. Đôi khi tình yêu không cần quá mãnh liệt mà thay vào đó là một chút sâu lắng và nhẹ nhàng thì cũng thật hay ho. Chắc chắn tôi sẽ không thể kể hết, phần thú vị ở sau bạn hãy tìm và đọc thì mới có thể cảm nhận được hết sự trọn vẹn và đọng lại ở trong lòng.