Trang chủ Các môn học Môn Văn TẢN MẠN NGÀY TẾT
 

 
Thứ tư, 07 Tháng 2 2018 07:49

Những bài viết của các thành viên CLB Văn học...

1.  ĐÊM


Phố đông
Lấp ló
Vào mùa
Gió
Mang hương xuân
La đà
Không mỏi
Mang thanh âm
Hối hả
Không mệt
Muôn nghìn hình bóng
Trông ngóng
Nhìn về
Xuôi ngược
Có ai nghe
Em bước
Những bước chân
Bần thần
Mỏi mệt
Vô định
Biết về đâu…

 

Biết về đâu
Hỡi đôi cánh nhỏ bé
Lạc mẹ
Cô đơn
Vô vàn
Giữa thiên nhiên đại ngàn
Nhỏ nhen
Tàn ác
Con thác
Lác đác
Yêu thương
Kiên cường
Giữa ào ào
Bốn bề
Nhất tề nước cuốn
Lạnh nỗi buồn
Gió rú
Tan tác
Cánh hạc bay
Sáng quắc lùm cây
Đồng tiền ăn thịt người
Hiển hiện
Nhếch mép cười
Lương thiện?
Ai ơi…

 

Ánh đèn điện
ngỡ ánh sáng thiên đàng
ngả vàng
con hẻm
mở ra phố xá
ồn ã
xô bồ
tiếng cười nói
lao xao
bổ nhào nỗi buồn
xuống đáy
đó đây
bóng bay
muôn màu
bỗng đỏ thẫm
trái tim
ngộp thở
và thẫn thờ
tập vé trên tay
bao giờ
vơi cạn
như ngày nắng hạn
bao giờ
tắm mát
đời em.

Mưa
mưa rơi
nước mắt ông trời
loảng xoảng
bóng mây xám xịt
quất quít
ánh trăng cao
buồn tênh
dấu chân
lạc loài…
  (Thành Đăng, 14/1/2018)

2.       MÙA XUÂN NĂM ẤY

Mùa xuân dường như đã về trên mảnh đất phương Nam mang theo hơi ấm của đất trời cùng không khí se lạnh. Trăm hoa khỏe sắc tỏa hương dưới những tia nắng dịu dàng , những chồi non xanh mơn mởn , tiếng chim ríu rít tạo nên không gian rộn ràng chào đón nàng xuân trở lại . Một buổi sáng Lập xuân không khí phủ một màn sương tan dần ,ánh ban mai chiếu xuống mặt đất . Dương Tử Nhã Uyên đang bồng hài nhi trên tay . Mẹ con cô đang đứng trước dòng chảy hiền hòa ,êm ả như tấm lụa, mặt nước trong xanh như ngọc bích trước ngôi nhà nhỏ của họ. Từng cơn gió thoang thoảng tạo vài gợn sóng nhỏ cho mặt nước , mặt trời chiếu xuống hồ lấp lánh như vì sao tinh tú . Nhã Uyên chợt nhớ về mùa xuân của sáu năm về trước , lúc bấy giờ cô là sinh viên năm nhất của trường Đại học Kiến Trúc . Vào một sáng Đại Hàn , Nhã Uyên đang mân mê cuốn sách trên tay vừa đọc vừa suy nghĩ ... Ầm ...Hình như cô nàng mọt sách ...trước mặt cô là một nam sinh dáng vẻ thanh lịch (Công Tôn Doãn Minh) cất tiếng :

-Xin lỗi cô có sao không ?

- ơ...ửm... tôi không bị sao cả ...Xin lỗi ... Xin lỗi ... – Nhã Uyên lên tiếng

À thì ra cô nàng trong lúc mải mê đọc sách qua đường không để ý nên va vào chàng trai làm cho hai người cùng té, đánh rơi cả cuốn sách .May thay cả hai đều không bị sao .

-Cô không sao là tốt rồi . Cuốn sách của cô nè ! -Tôi là Doãn Minh sinh viên năm nhất ngành Kiến trúc .Rất vui được làm quen với cô– Cậu ấy mỉm cười với Nhã Uyên một nụ cười tỏa nắng làm tan vỡ cả trái tim bé nhỏ.

- Tôi là Nhã Uyên sinh viên năm nhất ngành thiết kế thời trang .Rất vui được làm quen với cậu.

...

Sau ngày hôm đó , Doãn Minh và Nhã Uyên chính thức làm bạn với nhau , có lẽ cả hai đã trúng tiếng sét ái tình của nhau , họ đang yêu thầm đối phương . Nhã Uyên xuất thân trong một gia đình trung lưu đầy hạnh phúc . Cha cô là họa sĩ , mẹ cô là nhà báo nên từ nhỏ cô đã thừa hưởng được khiếu thi họa từ cha mẹ mình . Doãn Minh là con trai của một tập đoàn giàu có mặc dù có nhiều thứ mà người khác không có được nhưng trong anh luôn có nỗi cô đơn vô hạn . Nhã Uyên - một cô gái thông minh ,sắc sảo và hướng ngoại . Doãn Minh – chàng trai đa tài , điển trai và trầm tính . Liệu họ có nắm tay nhau cùng bước tuổi thanh xuân tươi đẹp của đời người ?

...

Cứ thế trôi qua họ làm bạn với nhau khoảng một năm cho đến khi trở thành sinh viên năm hai ...Tiết Lập Xuân năm đó , Doãn Minh hẹn gặp Nhã Uyên tại nơi mà sau này họ sẽ xây tổ ấm cùng nhau . Trong khuôn viên rộng lớn có một căn nhà nhỏ , trước căn nhà nhỏ là một dòng sông thơ mộng . Họ đã ngồi với nhau trò chuyện dưới ánh trăng với những vì sao lấp lánh và cùng nhau đón bình minh xem mặt trời mọc .Cũng vào đêm hôm đó một màn tỏ tình được diễn ra . Mối tình của họ cũng chớm nở . Họ gặp nhau mỗi ngày , năm tay nhau qua những đoạn dường dài .

Tiết lập xuân của hai sinh viên năm ba , họ ngôi trên cái ghế nhỏ dựa vào nhau truyền hơi ấm cho nhau. Doãn Minh nói

- Anh sẽ ở bên em đến răng long đầu bạc .

- Anh không được đi trước em đâu đấy , Doãn Minh .

- Chúng ta sẽ không rời xa nhau cho dù bất cứ điều gì xảy ra nhé Nhã Uyên .

- Vậy thì anh đừng quên những gì anh nói nhé , Doãn Minh . Bất kì điều gì cũng sẽ luôn bên em nhé !

Họ im lặng nhìn nhau, một cảm giác an toàn và ấm áp lạ thường quanh đôi tình nhân .

...

Doãn Minh và Nhã Uyên dự định xin phép hai bên gia đình được kết thân với nhau. Mặc dầu tình yêu của cả hai là thật , có thể nói rằng họ là đôi trai tài gái sắc nhưng xét lẽ môn đăng hộ đối thì đó là điều trắc trở cho mối tình này khiến hai người không khỏi buồn rầu . Quả không sai gia đình Doãn Minh đã tìm cách ngăn cản hai người đến với nhau. Bố mẹ Doãn Minh dùng tiền khuyên nhủ cô rời bỏ anh . Đó là một khoản tiền rất lớn nhưng cô không nhận và khẳng định mình rất yêu Doãn Minh . Thấy không thuyết phục được họ thuê người đe dọa gia đình cô . Lúc này Doãn Minh bên cạnh cô và hứa sẽ thuyết phục gia đình và khuyên cô chờ đợi một thời gian. Chuyện tình của học cuối cùng cũng làm cho trời động lòng . Ông bà nội của Doãn Minh từ Mỹ trở về biết được chuyện tình của Doãn Minh và Nhã Uyên . Họ mời cô và gia đình đến dùng cơm tạ lỗi . Chínhsự chân thành của cô gái bé nhỏ Nhã Uyên đã làm cảm động ông bà nội của Doãn Minh Họ đã chấp thuận cho hai đứa đến với nhau. Phận làm con nên ba mẹ Doãn Minh cũng phải nghe theo.

...

Sau cùng hai bên gia đình cũng chấp nhận trở thành thông gia của nhau . Hai nhà tổ chức lễ đính hôn cho đôi trẻ chờ ngày hai đứa ra trường sẽ làm đám cưới . Doãn Minh và Nhã Uyên trao cho nhau nụ hôn đầu thắm thiết cùng sự vui mừng của người thân, bạn bè . Đó là năm thứ tư ở Đại học Kiến Trúc.

...

Sau khi học xong đại học và kiếm được công viêc ổn định . Trải qua biết bao nhiêu sóng gió , thử thách để có thể ở bên nhau nhưng có ai ngờ ... Chuyện đời là thế ... tưởng chừng như cuôc hôn nhân của họ sẽ viên mãn nhưng trước một tháng diễn ra lễ cưới thì Doãn Minh phát hiên anh có khối u trong não và không sống đươc bao lâu .

“Hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý

Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn

Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan

Vạn pháp do duyên, vạn sự tùy duyên”

Tình yêu là một cảm xúc khó nói thành lời không kém phần lãng mạn nhưng cũng không thiếu phần đắng cay .Thật mộng mơ nhưng cũng thật đau khổ . Dường như một bản nhạc chứa nốt trầm nốt bổng hòa lẫn nhau . Cứ tưởng yêu nhau sẽ được bên nhau trọn đời.

Tối Ngày lễ tình nhân , Doãn Minh đã đặt sẵn bàn tiệc để cầu hôn nàng nhưng không ngờ nơi đây chính là nơi nói lời chia tay .Trong không gian lãng mạn ctràn ngập nến và hoa cùng bản nhạc du dương trữ tình sâu lắng họ ăn tối cùng nhau. Doãn Minh cầm tay Nhã Uyên nhẹ nhàng nói :

- Chúng mình chia tay nhé !

Nụ cười biến mất trên khuôn mặt cô gái , trong đầu cô đang rất rối tung và một cảm giác hụt hẫng :

- Chẳng phải chúng ta hứa sẽ nắm tay nhau đi suốt quãng đời còn lại sao? Có phải anh gặp chuyện gì hông ?

- Không .Anh cảm thấy chúng mình không thể hòa hợp với nhau nữa . Ngày mai anh sẽ qua Đức để du học . Anh nghĩ lúc này anh nên tập trung vào sự nghiệp . Xin lỗi em.

Nói xong , Doãn Minh bỏ đi mà lòng xót xa , khóe mắt cay cay mặc cho Nhã Uyên gọi tên chàng . Cô ấy chạy tới ôm chặt lấy anh nhưng anh đã buông tay cô ấy ra rất mạnh .Nhã Uyên ngã xuống , mắt ngấn lệ nhớ lại tiết Lập Xuân của 4 năm về trước – ngày mà Doãn Minh tỏ tình với nàng .

- Em có bằng lòng bước đi cùng anh suốt quãng đời còn lại không ? Anh và em sẽ cùng nắm tay nhau , trân trọng những phút giay hạnh phúc bên nhau được không , Nhã Uyên ?

-Anh sẽ không buông tay em ra chứ Doãn Minh ?

-Anh hứa . Em cũng sẽ hứa với anh chứ ?Chúng ta sẽ không buông tay nhau nhé , baby !

Nhã Uyên khẽ gật đầu mỉm cười . Họ trao nhau nụ hôn đầu tiên mở đẩu cho mối tình đẹp đầy sâu đậm.

...

Vậy mà giờ đây hai người hai ngã khiến Nhã Uyên đau khổ tột cùng. Có lẽ cô không biết rằng Doãn Minh đang phải chống chọi bệnh tật .

...

Ngày anh ra đi nước ngoài không một ai biết vì sao anh lại chia tay Nhã Uyên . Anh giấu mọi người về căn bệnh của mình . Mọi người đều bất ngờ .

...

Cho đến một ngày Nhã Uyên phát hiện ra sự thật khiến hai người phải nói lời chia xa , cô tức tốc đặt vé máy bay tìm anh . Cô vừa trách thầm anh vừa lo lắng cho Doãn Minh . Trong đầu Nhã Uyên nghĩ : Tại sao anh ấy không nói cho mình biết chứ ? Tại sao anh lại có thể làm như vậy với mình ? Tại sao anh lại ích kỉ thế chứ ? ...Đã ba thang xa nhau , cô hi vọng có thể gặp Doãn Minh sớm hơn để nói với anh rằng : Em rất yêu anh , Em sẽ không bao giờ buông tay anh đâu Doãn Minh.

Cô không ngờ rằng đó là chuyến bay định mệnh , máy bay gặp bão và mất tín hiệu .Không ai có thể biết được những người thân trong chuyến bay đó có còn sống xót hay không . Họ chỉ còn cách cầu nguyện . Trong lúc đang điều trị ở bệnh viện Doãn Minh nhận được lá thư từ gia đình Nhã Uyên . Anh cảm thấy khó thở và ngất đi . Sự ra đi của Nhã Uyên làm anh nhung nhớ không nguôi khiến bệnh tình nghiêm trọng hơn . Anh lên cơn đột tử và phải cấp cứu .Doãn Mình đã rời khỏi trần thế ở tuổi 23 với mối tình vấn vương . Đó là ba ngày sau khi nhận được lá thư của gia đình cô ấy. Tin tức được báo về gia đình , một tang lễ được diễn ra chỉ thiếu sự hiện diện của một người quan trọng – Nhã Uyên.

...

Còn về phần chuyến bay sau khi gặp tai nạn , nhưng người sống sót đã được giải cứu và đua đến bệnh viện sau một ngày . Nhã Uyên bị hôn mê trong hơn hai ngày và tỉnh lại . Cô gặp các bác sĩ và nhận được thông báo mẹ và thai nhi đều an toàn . Cô có thai ba tháng . Nhã Uyên vừa vui mừng vừa buồn rầu , cô chợt nghĩ đến Doãn Minh ngay sau đó cô liên lạc với gia đình thì biết được Doãn Minh vừa ra đi. Cô không khỏi đau khổ nghĩ về mối tình này . Tại sao ông trời có thể đối xử với cô như vậy ? ...Tại sao cô và anh ấy không thể sống bên nhau ? ...Tại sao anh không chịu nói cho em biết trước hả ? Doãn Minh chẳng phải anh đã hứa chúng ta sẽ sống cùng nhau đến răng long đầu bạc sao ?... Những giọt lệ cứ rời không ngừng trong mỗi câu hỏi mà cô tự đặt ra , Cái chết hiện hữu trong đầu Nhã Uyên... chợt cô nghĩ đến bào hai trong bụng mình nhủ rằng cô phải sống tiếp vì anh ấy .

...

Sau khi về nước cô viếng thăm anh ấy và thông báo về kết tinh tình yêu của hai người . Hai bên gia đình không khỏi vui mừng nhưng rồi nhìn vào tấm ảnh thờ Doãn Minh một cách buồn rầu . Mọi người rơi lệ . Trớ trêu thay cho một kiếp người . Kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh . Đứa bé sinh ra không một lần được nhìn thấy người cha của nó .Có lẽ anh cũng không ngờ rằng khi anh ra đi cũng phần nào làm tròn chữ hiếu chữ nghĩa ở đời.Ít ra anh còn để lại được chút gì đó .

...

Từ ngày anh đi cô vẫn luôn làm tròn chữ hiếu thay anh đối tốt với ông bà nội và cha mẹ , một lòng thủ tiết nuôi con . Doãn Minh ra đi để lại những dư âm trong lòng mọi người . Đông qua Xuân về Hạ tới Thu sang. Cha mẹ Doãn Minh đã chấp nhận nàng dâu Nhã Uyên bởi tấm lòng thành của nàng.

Họ đang cùng nhau đón Tết .

...

Thời gian cứ thế trôi qua , đã gần một năm ngày anh ra đi - ngày mà cô mất anh mãi mãi . Đứng trước nơi yêu thương ngày nào mà lòng Nhã Uyên man mác buồn nhưng nhìn vào con cô vẫn luôn cảm thấy ông trời vẫn còn thương mình . Dù gì thì cô cũng có cốt nhục với Doãn Minh . Nhìn về quá khứ cô thầm hứa với anh sẽ nuôi con khôn lớn thành người . Doãn Minh em và con mãi yêu anh!

...

Tuổi thanh xuân của một con người mang đến những gì tươi đẹp nhưng cũng mang những hối tiếc và thổn thức thức trong lòng . Tình yêu là một phần của thanh xuân . Thanh xuân thật ích kỉ,làm tổn thương những người yêu thương ta để rồi lại sám hối về điều đó .

3. MÙA XUÂN BÊN GIA ĐÌNH

- Mẹ ơi, con về rồi đây ạ! Cô gái bước vào trong nhà và nói với một giọng điệu vui vẻ hướng về người phụ nữ đang ngồi trên ghế salon đọc báo. Người phụ nữ ngẩn đầu và cười đối với cô gái.

- Ừm. Mừng con đã về. Hôm nay học vui vẻ không con?

- Dạ vui lắm ạ. Ngày mai là con được nghỉ rồi. Trên trường, lớp con đã mở một bữa tiệc nhỏ để chúc mừng năm mới. Rất náo nhiệt đấy mẹ, còn có cả lớp khác tham gia nữa.

- Vậy à trông vui nhỉ. Người phụ nữ cười lên dịu dàng với cô con gái rồi xoa đầu cô. Nhìn thấy con mình vui nên bà cũng vui lây.

- À mà mẹ ơi ngày mai mình đi mua đồ chuẩn bị năm mới nha. Con sẽ tổ chức một lễ năm mới thật náo nhiệt cho em. Bác sĩ cũng đã nói qua mấy ngày nữa là em được xuất viện rồi. Con muốn làm một bữa tiệc đón năm mới thật hoành tráng cho em. Cô nói như tự hứa với mình. Đã bao năm rồi em trai cô chưa từng có một dịp đón năm mới. Vì trong khoảng thời gian đó em trai cô luôn ở trong bện viện để điều trị. Phải , em cô bị mắc bệnh tim bẩm sinh, cơ thể của em ấy quá mức suy nhược nên không thể ra ngoài. Nhìn thấy em trong phòng bệnh mà cô đau lòng. Nếu như cô có một điều ước thì cô ước rằng em trai cô sẽ có một sức khỏe dồi dào, không bệnh tật như thế em có thể có một cuộc sống bình thường như bao người bạn khác. Nhưng ông trời cũng thương em năm nay bệnh tình của em đã chuyển biến tốt lên. Và điều đó làm cho gia đính cô rất vui, cô đã hứa rằng một ngày nào đó cô sẽ cho em đón được một mùa xuân vui vẻ nhất và nhộn nhịp nhất. Và cuối cùng điều ấy đã đến cuối cũng cũng có một dịp để cho cô thực hiện lời hứa của mình. Cô ngẩn ngơ một hồi rồi quay sang hỏi mẹ:

- Ba chừng nào về vậy mẹ? Ba cô là người kinh doanh nên không tránh được việc đi công tác ở mọi nơi rất ít khi về nhà. Nhưng vào dịp Tết là ông phải về để đón Tết cùng gia đình. Thường thì ông về sớm hơn mấy ngày để chuẩn bị mọi thứ. Nhưng năm nay ông lại về trễ hơn mọi năm nên tôi hơi lo.

- Ông ấy đang về không chừng ngày mai là ông ấy sẽ về đến. Bà thật là hết nói với đứa con gái này. Hễ mà cứ nhắc đến em trai là cô trở nên gấp gáp lên, thúc giục mọi người như cháy nhà vậy. Nhưng điều đó làm bà thấy hạnh phúc khi thấy hai đứa con mình yêu thương lẫn nhau.

- Vậy thôi con lên phòng đây ạ. À mà con không ăn nữa đâu nha mẹ. Hồi chiều ăn với lớp con no cả bụng rồi. Nói rồi cô chạy một mạch vào phòng của mình và lên kế hoạch cho ngày mai.

Thời gian dần trôi qua, ba của cô cũng đã về, ông ấy trên đường về cũng mua một số vật dụng để trang trí ngôi nhà cho có mùa Tết. Cả gia đình đều bận rộn, hết đi đông rồi đi tây, nhưng cô lại không cảm thấy mệt chút nào cứ nghĩ đến ngày mốt em trai xuất viện là cô tràn trề sức sống. Cô muốn tạo một bất ngờ thật đặc biệt cho em trai mình. Mọi thứ cô đều giành làm, làm thật hoàn mỹ. Cũng cho thấy rằng sự yêu thương của cô giành cho em mình.

Và cuối cùng ngày mà em cô ra viện đã đến. Tháng hai, thời tiết có chút se lạnh nhưng lại đang xen vào sự ấm áp của mùa xuân. Ánh nắng đã ươm vàng, các loài hoa cũng đua nhau nở rộ, dòng người tấp nập, nhốn nháo trên đường, nhà nhà đều quanh quần bên nhau đón năm mới, đường phố tràn ngập không khí Tết.Ba cô đến bệnh viện đón em trai, trong khi đó thì cô cảm thấy rất háo hức, rất mong đợi gặp người em của mình. Và điều đó cũng làm cho mẹ cô cười không thôi. Cô định ra mở cửa coi xem họ đã về chưa. Và khi mở cửa ra thì là khuôn mặt ngạc nhiên của ba tôi. Ông đang định gõ cửa thì cửa đã mở rồi, sau đó nhìn đến đứa con gái của mình mà chỉ muốn cười. Cùng lúc đó một giọng nói yếu ớt vang lên:

- Chị! Chẳng lẽ chị định cho em ở bên ngoài phơi nắng luôn sao?

- Đâu có đâu. Em trai, mừng em về nhà. Nào hai người vào nhà đi.

- Chào mẹ. Con về rồi.

- Ừm. Mừng con về nhà. Vào đây ngồi đi con.

- Dạ.

- Nào nào nào, vậy là gia đình xum họp. Chúng ta cùng nhau đón năm mới thôi. Mọi người đều cười lên. Cả nhà cùng nhau cười nói rất vui vẻ, rất ấm cúng, không khí tràn ngập hạnh phúc và vui tươi. Cả nhà cùng nhau đón Tết đó là như thế nào hạnh phúc khi được cùng gia đình cùng nhau ngồi trên một bàn ăn, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau đón năm mới. Và bây giờ cô cảm thấy rất hạnh phúc và ấm cúng khi ở bên gia đình của mình.

4. LỜI HỨA CỦA CÂY ANH ĐÀO

Anh chỉ là tinh linh của một cây anh đào trấn cửa tại một ngôi chùa nhỏ cũ. Mùa xuân đến, cây cỏ xanh tươi, khởi nguồn của những sự sống mới, đâu đó trong anh lại dấy lên một nỗi cô đơn dăng dẳng. Anh vẫn nhớ như in bóng dáng của người con gái ấy, bóng dáng của một người mà anh lại không còn có thể gặp được nữa. Anh hồi tưởng về khoảng ký ức đã có từ rất lâu, một ký ức đối với anh mà nói, không dài, nhưng lại khắc trong anh sâu như một vết thương rỉ máu.

~ ~ ~

Hôm ấy, trời trong xanh, tiết trời ấm áp mang lại không khí nhẹ dịu của mùa xuân. Ngôi chùa nơi cây anh đào mọc cũng chỉ vừa được xây dựng xong. Ngồi trên cành anh đào, anh khoan khoái vươn người, tận hưởng cái mát mẻ của từng đợt gió mát thổi qua. Tiếng lá cây xào xạc theo nhịp gió, tạo thành một bản hoà âm trong trẻo. Anh nhắm mắt, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất của thiên nhiên. Chợt lẫn vào trong đó là tiếng khóc của trẻ con. Anh bất ngờ bật dậy, nhìn xuống phía dưới thân cây. Một cô bé tầm năm, sáu tuổi, mái tóc màu nâu đỏ trông rất đáng yêu, đang nức nở ở ngay gần cây anh đào. Anh vội nhảy xuống và bước đến gần cô.

- Nhóc con, em bị lạc sao?

Nhìn thấy anh, cô bé liền sà ngay vào khóc lớn hơn nữa, và anh nhẹ nhàng xoa đầu cô. Một làn gió thổi qua, mang theo những cách hoa anh đào rơi xuống đất.

- Anh là ai vậy?

- Anh là Anh Đào, tinh linh của cây anh đào này. Em là...

- Chisato là Chisato!

Từ sau hôm ấy, ngày nào cô bé cũng đến trò chuyện cùng anh, có khi còn là hái hoa, bắt bướm. Mùa xuân năm ấy cứ thế trôi qua.

- Hết xuân, Chisato phải về nhà rồi, anh Anh Đào sẽ không cô đơn chứ?

- Không sao đâu, chỉ cần Chisato hứa với anh là, em sẽ quay lại nhé.

Cứ như vậy, mỗi năm, cứ đến mùa xuân, cô lại đến. Họ lại vui vẻ trò chuyện với nhau, chơi đùa cùng nhau. Cô vẫn lớn lên, còn anh thì vẫn như vậy.

- Anh Đào, trông anh không khác gì so với trước đây nhỉ?

- Thật sao? Còn Chisato thì đã cao gần bằng anh rồi.

Rồi vào một ngày cuối xuân, cũng là ngày cuối của năm, anh gặp cô, cô bé ngày nào khi ấy đã là học sinh cấp 3. Nhìn cô, anh lại có chút bồi hồi. Hai người vẫn trò chuyện như thường khi, anh kể:” Nếu em có được một cái vòng cổ làm từ cánh anh đào khô, em sẽ may mắn lắm đấy”

- Vậy năm sau qua trở lại, Anh Đào phải làm cho em một cái vòng cổ nhé?

- Được rồi, chỉ cần Chisato trở lại, anh sẽ làm cho em.

- Tất nhiên rồi, đó là lời hứa của hai chúng ta mà.

Thế nhưng...

Sau ngày hôm đó, em không còn quay lại nữa....

~ ~ ~

Mùng một, người đến chùa đông hơn bình thường, họ vái lạy các vị thần phật ban cho họ một năm tốt lành, vài người đứng lại chắp vái trước cây anh đào giữ cửa. Anh Đào ngồi trong tán cây, lặng lẽ quan sát. Chắc cũng đã gần một thế kỷ rồi, anh vẫn ở đó, anh vẫn đợi, đợi một cô gái sẽ quay lại và đòi anh chiếc vòng cổ làm bằng cánh anh đào. Anh nắm trong tay chiếc vòng cổ, đưa lên che đi đôi mắt đang đọng lệ buồn...

<Ngọc Linh>

 

5. NGƯỜI ĐI VÌ YÊU THƯƠNG

Người đi vì yêu thương...

Cơn gió nhẹ khẽ lướt qua căn phòng kí túc xá. Những chiếc lá trên cành cây bên khung cửa sổ còn vương những giọt mưa tối qua, đang đón những tia nắng sớm nhất trong ngày. Cái ấm áp của những tháng đầu tiên trong năm làm trái tim vội vàng, bận rộn trở nên thanh thản đến lạ...

Lại một năm nữa đón Tết xa nhà, nếu có ai hỏi tôi có buồn không? Có chứ! Hỏi tôi có tiếc cơ hội này không? Có chứ! Nhưng tôi không muốn tiếp tục tồn tại với hoàn cảnh của mình trong hiện tại. Tôi ghét sự thấp kém, ghét cảnh làm việc và học tập quần quật cả năm kiếm tiền chỉ vừa đủ để đóng học phí, ghét khi người ta dần coi tiền bạc là tất cả trong khi tình cảm bị xem như một thứ vô giá trị. Nhưng đối với một đứa như tôi, tôi có quyền lựa chọn hay sao? Để có thể tiếp tục tồn tại, tôi phải ép mình trở nên giống họ, những kẻ xấu xa với chính mình. Tôi bây giờ cũng vậy, luôn hoạt động không ngừng, lên xe buýt với đầy ắp những suy tính trong đầu, bước vào trường đại học, học từ bảy giờ tới mười hai giờ, vội vàng ăn chút cơm ở căn tin. Tới chiều lại học, tối đến nhà sách làm thêm, thậm chí cơm tối cũng bữa có bữa không. Cuối tuần càng chẳng để cho mình thời gian để nghỉ ngơi, cả ngày quanh quẩn trong một cửa hàng nhỏ, bán hàng từ sáng đến chiều, tối lại lên thư viện rồi học bài suốt đêm. Đôi lúc tôi tự hỏi, mình làm nhiều như vậy để làm gì, và câu trả lời duy nhất mà tôi có thể tìm ra, chính là khiến cho ba mẹ và em tôi được sung sướng...

Đã ba năm rồi kể từ lần cuối tôi đón giao thừa cùng những người mà tôi yêu thương. Khoảng thời gian ấy thật đẹp, cái thời mà đối với tôi, tình yêu vượt lên trên cả những giá trị vật chất. Nghĩ lại, tôi thấy mình ngây thơ biết chừng nào! Tôi yêu ba mẹ mình, yêu em gái, yêu những gì quen thuộc với mình, yêu tất cả những gì thuộc về mình mà không biết phải làm gì để thể hiện tình yêu ấy. Tôi thấy mình thật vô dụng, điều duy nhất mà tôi có thể làm là kiếm thật nhiều của cải để khiến cho họ hạnh phúc. Có người sẽ cho rằng tôi thật ham tiền, nhưng thực tế, họ không lớn lên trong gia cảnh giống tôi, sự mệt mỏi của tôi, liệu có bao nhiêu người hiểu? Chúng ta luôn phán xét người khác trên chính hoàn cảnh của mình mà không bao giờ cảm thông cho họ. Bạn sung sướng nhưng không có nghĩa là tôi cũng vậy. Người ta thường nói: "Tình yêu đối với gia đình là tình yêu mù quáng nhất." Dù phải trải qua những tận cùng của khó khăn, nếu điều đó khiến gia đình tôi vui vẻ, tôi cũng sẽ chấp nhận mà đi tới cuối chặng đường.

Tết năm nay tôi sẽ lại không về quê, tôi hối hận vì mình buộc phải bỏ lỡ những giây phút quí giá để ở bên cạnh gia đình của mình. Thế nhưng, dù có phải lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ không thay đổi quyết định của mình. Mệt mỏi hôm nay, nhưng lại hạnh phúc sau này, nếu như phải đánh đổi, tôi nguyện từ bỏ cả thanh xuân để khiến cho gia đình mình hạnh phúc...

_Một buổi sáng đầu xuân ấm áp Ngày 13 tháng1 năm 2018

...Kẻ ở mãi mong nhớ Đã ba năm kể từ khi anh ấy lên thành phố học đại học. Hàng tháng anh đều gửi tiền về quê cho ba mẹ, dù ba mẹ bao lần bảo không cần, nói anh hãy về thăm nhà đi. Nhưng đã bao lâu rồi, tôi vẫn chưa được nhìn thấy anh? Anh sợ đối diện với điều gì, tôi không biết, nhưng chắc chắn một điều, anh đang mệt mỏi lắm!

Lại một mùa Tết sắp đến, và chắc thêm một năm nữa, anh ấy sẽ không về. Tôi thật sự đã lớn như thế nào, anh liệu có biết? Tôi nhớ anh nhiều thế nào, anh nào có hiểu? Anh cứ đi mãi, như một vì sao lấp lánh mà không cách nào chạm tới được. Tôi luôn yêu thương và kính trọng anh, vì tình cảm anh dành cho tôi và gia đình là vô tận. Anh thương tôi, dù tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm và nhiều khuyết điểm, đơn giản chỉ vì "anh là anh hai của em." Tình cảm ấy, dù có lớn lên, tôi cũng chẳng thể nào quên đi. Anh là duy nhất, là bầu trời, là ánh sáng của tôi!

Nhớ lúc chúng tôi còn nhỏ, khi Tết về, chúng tôi sẽ cùng nhau dọn dẹp phụ mẹ, anh lau nhà, tôi nấu ăn. Rồi sẽ lại cùng nhau tháo màn treo xuống và giặt chúng, giặt luôn cả những bộ quần áo lấm len bùn đất của tôi và những chiếc tất bốc mùi của anh. Sau đó cãi nhau xem đứa nào lấy được nhiều móc phơi quần áo hơn. Những thứ nhỏ nhặt, giản dị nhưng đẹp đẽ ấy, đã là một thời đã xa rồi. Giờ anh đã quá lớn để cùng tôi tranh cãi những điều đáng yêu ấy, tôi cũng đã lên cấp ba, chẳng còn bao nhiêu lúc để nói chuyện với anh thường xuyên như trước nữa. Và cho đến bây giờ, thời gian gặp mặt còn chưa có, vậy thì tôi đang mộng tưởng cái gì đây? Có lẽ vì nhớ anh quá mà tôi phát điên rồi chăng?

Anh yêu thương tôi nhiều hơn những gì tôi đã nghĩ, nhưng tôi chỉ hiểu ra điều đó khi anh đã lên thành phố học. Người ta có câu:" Có thì giữ, mất đừng tìm." Lúc anh ấy yêu thương và nhường nhịn tôi, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa biết điều, đến lúc hiểu rồi thì mãi chưa gặp lại anh. Anh cứ đi theo hoài bão, tiếng gọi của trái tim mà quên mất rằng có một đứa em gái nhỏ bé vẫn mãi trông ngóng mình quay về. Nhưng không sao, anh luôn làm tốt những gì mà mình muốn, thành công sẽ đến với anh sớm thôi. Tôi tin anh làm được, anh trai của em chẳng phải rất tài giỏi hay sao?

Mặc dù biết trước rằng Tết năm nay anh sẽ không về đâu, thế nhưng tôi vẫn ôm hi vọng sớm gặp được anh. Chúng ta sẽ cùng ôn lại một thời quá khứ đã xa. Chúng ta sẽ cùng ăn cơm, cùng xem chương trình thời sự với ba, cùng rửa chén phụ mẹ. Chúng ta sẽ quay lại cái thời vô âu vô lo như trước kia đã từng. Rồi sau đó nói về những gì anh đã làm trong suốt thời gian qua, anh đã mệt mỏi như thế nào, anh đã nhớ gia đình mình như thế nào. Còn tôi, tôi sẽ nói tôi nhớ anh tới mức nào, lo cho anh đến chừng nào, từng ngày chờ mong anh trở về trong tuyệt vọng ra sao. Và tôi sẽ nói với anh thật nhiều lần rằng "em thương anh lắm, thương anh trai của em nhiều lắm!"

_Gửi người anh trai ở nơi phương xa của tôi_

_Một buổi tối se lạnh của ngày đầu xuân_

_Ngày 13 tháng 1 năm 2018

(Phương)

6. MÙA XUÂN CỦA MẸ

Xuân còn ngủ trên cành chưa thức,

Hoa đã rực vàng bên tán lá xanh um,

Bánh chưng xanh mẹ trưng bày đã đủ,

Sao đến nay mà con vẫn không về?

Ngoài chiến trường, mẹ hiểu bao khổ nhọc,

Con đang ở đâu, tiền tuyến hay hậu phương?

Xa mái ấm bao năm không hồi báo,

Xuân của mẹ đã đi vẫn chưa về.

Cả tuổi trẻ mẹ dành để nuôi con,

Còn cha đi theo anh em chiến đấu,

Mùa xuân ấy đồng lòng giết giặc hoang,

Cha đi rồi, vậy con có về không?

Lá thư gửi bà mẹ già hom hem,

Báo tin tử từ phương xa khói lửa,

Đôi mắt trong giờ đục nhờ nước mắt,

Con tôi ơi, xuân tôi hỡi… đâu rồi?

Người đàn bà thẩn thờ cầm trang giấy,

Tay ôm chồng, tay ôm con bật khóc

Tiếng lòng bà vỡ toạc những đau thương.

Mùa xuân của mẹ luôn quằn mình sống thiếu,

Thiếu yêu thương, thiếu hạnh phúc gia đình.

(Nguyễn Vương Minh Thy 11A15)

7. TẢN MẠN NGÀY TẾT

“ Tết ơi! “ – một tiếng gọi nghe sao mà nao nức , rộn ràng trong lòng. Những ngày Tết gần kè là những ngày mà người người nhà nhà đều cùng nhau dọn dẹp nhà cửa để đón mừng một năm mới sắp đến. Ấy thế mà đối với những anh chiến sĩ đang nắm giữ nhiệm vụ bảo vệ đất nước lại không thể tận hưởng được một cái Tết trọn vẹn như bao người. Ai bảo rằng họ không được hưởng trọn những ngày Tết đó, “Được chứ! “ – nhưng là tận hưởng cái Tết ấy cùng với những chiến sĩ, những người đồng cam cộng khổ với họ trên chiến trường. Mặc dù không được quây quần, sum vầy cùng với gia đình nhưng sâu trong lòng họ lại chứa đầy niềm vui – vui vì được cùng nhau thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trên tiền tuyến – đem lại những người ngày Tết ấm no, yên bình và hạnh phúc cho nhân dân. Đối với những người chiến sĩ, niềm vui mà họ hằng mong ước không phải là những ngày Tết đầy ắp bánh mứt hay bánh chưng – bánh tét mà là cố gắng thực hiện thật tốt nhiệm vụ để bảo vệ non sông, đem lại hoà bình cho đất nước và dân tộc. Nếu bạn chưa bao giờ nghĩ đến những người chiến sĩ kiên cường và bất khuất ấy, thì hãy một lần nghĩ đến họ, nghĩ đến họ, nghĩ cho họ, bởi họ chính là những người đem lại một cuộc sống yên bình cho bạn không chỉ riêng những ngày Tết mà có lẽ là cả cuộc đời.

(Võ Ngọc Trâm Anh - 11A15)

8. TẢN MẠN TẾT

Ngày tết cổ truyền của dân tộc Việt Nam, dẫu cho Tết ngày xưa hay ngày nay có khác nhau đi nữa, thì vẫn đều là truyền thống đáng quý của dân tộc. Tôi còn nhớ rằng ba mẹ thường kể về ngày tết khi xưa, lúc mà ba mẹ còn nhỏ. Quê tôi ở miền Trung, cái miền mà mỗi khi Tết đến đi cùng đó là tiết trời giá lạnh, gió thổi đến lạnh buốt. Mọi người tất bật trong cái giá lạnh chuẩn bị cho ngày tết, những nồi bánh chưng bánh tét thật lớn, người lớn gói những chiếc bánh thật đẹp rồi đặt chúng vào nồi, sau đó chỉnh lại lửa. Mẹ còn hay kể lúc đó mẹ thường ngồi cạnh bà bên cái nồi bánh chưng lớn, hai bàn tay chà sát vào nhau vì cái lạnh của Tết miền Trung. Sau đó, bà lại kêu mẹ đi ra chợ mua một ít hoa về trang trí, trái cây về cúng ông bà, ban mai vào những ngày gần Tết vô cùng lạnh, nhưng lúc đó ai cũng vô cùng háo hức. Những ông thầy đồ già viết những câu đối, những nét chữ uyển chuyển cầu cho một năm mới sung túc, an khang, thịnh vượng. Mẹ bảo rằng lúc ấy những gia đình nào khá giả, sẽ mua những chùm pháo màu đỏ về treo trước nhà, lúc đốt phảo tiếng nổ nghe vui tai lắm. Tết hồi ấy, cứ sáng mùng một, ai cũng đến rất đông đủ, trẻ con người lớn ai cũng diện những bộ đồ mới, dẫu cho cái lạnh của trời Tết, có khi còn có những cơn mưa phùn , vậy nhưng ai cũng háo hức. Bà dọn ra vài món ăn, mọi người nô nức nói về năm cũ vừa qua, sau đó sẽ là lì xì cho những đứa con nít, lúc ấy nhà nhà đều vang tiếng chúc tết ríu rít của tụi trẻ con. Chỉ qua lời mẹ kể mà tôi có thể cảm nhận được mùi vị Tết nồng nàn trong cái rét buốt ấy, cảm thấy Tết vô cùng ấm áp. Cái tết ngày xưa đơn sơ, giản dị, mà lại vô cùng trọn vẹn. Dù cho mọi người đang ở gần hay xa thì chính cái Tết cổ truyền cũng mang cho mọi người cái cảm giác được ở lại bên cạnh nhau, được gần gũi, cái Tết cổ truyền dường như mang cái mùi vị đặc trưng khiến con người quyến luyến vô cùng ….

(MAI HƯƠNG B15)

 

9. TẢN MẠN TẾT

Tết , thời khắc sum vầy của mọi nhà khiến thành phố trở nên đông đúc nhộn nhịp hơn . Gia đình tôi rất thích dạo phố vào những ngày này để nhìn ngắm Sài Gòn chuyển màu áo mới rực rỡ: ánh đèn đường lấp lánh, tiếng cười nói rôm rả, các chậu mai đua nhau khoe sắc,.. Không khí vui vẻ nhộn nhịp biết bao. Dường như ai ai cũng thích tận hưởng khoảng thời gian đặc biệt này trong năm nhưng với một số người Tết cũng chỉ là những ngày bình thường như bao ngày khác nếu không nói là có phần buồn hơn. Đó là những đứa trẻ cơ nhỡ, những anh lính nơi biển xa, những người vô gia cư,… Với họ, nhìn thấy nhà nhà đều sung túc, quay quần bên nhau càng khiến họ tủi thân. Dường như Tết đã bỏ quên họ rồi. Đâu đó trong đám đông đang cười nói, tất bật sắm đồ Tết vẫn có những mảnh đời nhỏ bé len lỏi vào lặng lẽ để kiếm kế sinh nhai, không nơi để về. Điều tôi có thể làm duy nhất là mua cho người ăn xin ổ bánh mì, mua cho em nhỏ tờ vé số hay lì xì nhỏ ít tiền như là một cách để chia sẻ chút ấm áp ngày Tết, chia sẻ tình người…Tôi chợt nghĩ giả sử mọi người thử để ý xung quanh, biết chia sẻ một chút thì có lẽ một cái Tết ý nghĩa sẽ đến với mọi người. Hy vọng về sau, Sài Gòn sẽ có những ngày Tết đẹp dành cho mọi người để không phải thấy những cảnh đời hiu quạnh trong những ngày này nữa. Tết ý nghĩa là Tết có tình người…

(VY VĂN 11A15)

 

10. COI PHÁO BÔNG

“Dậy đi, không là lỡ pháo bông đó nhé”, Xưng nghe thế và nó bật dậy, nhưng hôm nay nhìn nó cứ khang khác, phẳi chăng mọi hôm ba nó thường đánh thức nó đi học, nó vẫn dậy đấy nhưng lại ném ngay cho ba nó một cái ánh nhìn viên đạn và trưng cái má căng phồng rất ư là dễ thương vì họa chăng ba nó làm phá ngang cái giấc mộng tươi đẹp của nó. Chỉ hiềm hôm nay là giao thừa, nó vui vẻ chấp nhận rời khỏi giường, chân thoăn thoát bước ngang qua cái vô tuyến truyền trình còn chiếu dở chương trình “gặp nhau cuối năm” của ba nó, nó chạy vào nhà vệ sinh, bởi rút kinh nghiệm từ năm ngoái, khổ nỗi vừa lúc pháo hoa nó lại đâm ra mắc tè. Nó vừa xong thì chương trình cũng vừa hết, cả hai dường như cũng đã hoàn tất những gì cần làm, thế là nó và ba bắt đầu xuất phát.

Còn chưa đầy một tiếng nữa trước khi pháo hoa được bắn lên không trung, làm rực sáng cả nền trời tối sẫm và tịch mịch kia, bé Xưng đang cùng bố sải bước trên con phố đông người để đến nơi bắn pháo bông đã dự kiến trước. Đương là đêm khuya nhưng mặt phố lại náo nhiệt không ngờ, chưa đến mức là kịt người mà chỉ đông hơn thường nhật một tẹo. Và bấy giờ, trong lòng nó không khỏi cảm thấy hồi bồi khó tả trước cái thời khắc chuyên giao sắp tới. Xưng nhìn thấy hình bóng của các cặp gia đình cũng như nó và bố nó, rồi mấy tụi học sinh tụm ba tụm bảy đua nhau chụp hình bằng chiếc điện thoại cầm trên tay,và chưa kể nó còn thấy một đám đồng đồng nghiệp khoác tay nhau đi ngất ngưởng,mặt đỏ như gấc, Xưng nghe nói thoáng ra rằng họ qua sẽ về làm thêm chập nữa khi pháo hoa kết thúc.

Còn bốn mươi lăm phút nữa trước tấm lụa khổng lồ trên kia được điểm lên bởi muôn vàn họa tiết sặc sỡ, Xưng thấy xung quanh mỗi lúc một đông, cũng đồng nghĩa chạm mặt với người quen là không thể tránh khỏi. Tính trẻ con là thế, một khi nó đã xác định làm gì thì nó chỉ muốn cho bằng được, mọi thứ ngáng nó, nó cũng chẳng ngại cạu xị ra mặt, nó đi lon ton theo sau ba nó, nó biết khi nào ba nó khựng lại là y như rằng đó nó phải nghe cái cuộc hội thoại hỏi thăm sức khỏe chán phèo của người lớn, chả biết cái đuôi áo ba nó bị nó túm lên xuống biết bao nhiêu lần, nó nhảy cẩng lên như báo ba nó nhanh chân lên không thôi sẽ muộn. Cứ mỗi lần như thế thì nó lại tự hào vì nó nghĩ rằng nó đã giúp bố nó thoát khỏi thế khó gở trước sự hỏi thăm quá sức cá nhân của nhiều người…

Và cuối cùng Xưng và ba nó cũng tới nơi. Quả là mọi người trong thành phố đều tập trung là đây, không khí thật khác hẳn so với đêm khuya thường nhật – nó cảm thấy thế. Và bấy giờ còn 20 phút nữa, thời gian càng trôi qua càng làm nó thêm buồn ngủ, nhưng nó chực chờ cố gắng mở to mắt ra để gió thổi vào cho tỉnh. Quả thực việc thức khuya là quá sức với một thằng nhóc năng động như nó, ban ngày nó đã cùng những đứa trẻ trong xóm quậy quá, chơi đùa. Ráng thêm chút nữa! Không thôi nó sẽ ngủ quên và bỏ lỡ màn pháo hoa mà ít nhất nó đã đợi cả ngày hôm nay và lâu hơn có khi là cả năm trời dằng dặc.

Còn vỏn vẹn mười phút, cha con nó lay hoay mãi mới tìm được một chỗ ngắm pháo bông không xa chỗ bắn cho lắm, thời điểm quan trọng sắp tới, lòng nó sục sôi như báo hiệu cho nó. Còn riêng ba nó cứ hay nhắc khéo nó ngủ thêm chút nữa, rằng gần có sẽ kêu nó dạy, nhưng Xưng nằng nặc không muốn, vì nó nhớ năm ngoái chỉ là mang nghĩa đi coi nhưng nó lại lỡ mất vì ngủ như chết. Nó sợ, giả dụ ba nó quên đánh thức nó, nó không buồn vì sẽ không coi được mà nó biết nó sẽ giận ba nó dữ lắm. Nhưng trẻ con thì lạ, nó giận nhưng rồi cũng bỏ lại cái nỗi giận ở ngày cũ khi nó thức dậy ngay thôi, nó cũng sẽ quên và vui vẻ nhận lì xì từ ba nó.

Những lời nói vô thưởng vô phạt, ba nó hỏi, nó trả lời. Chả phải hai người không thân thiết mà chả qua cả hai không giỏi để bắt chuyện, nó thấy chán chết và nó sốt ruột, chỉ mong sau pháo hoa đến sớm sẽ để cứu vẫn cái cuộc này chuyện này….

Một pháo sáng nhỏ từ mặt đất đằng xa, kèm theo tiếng rít dài, mọi thanh âm bấy giờ đều tắt lịm, nó ngủm, rồi trong một khắc một tiếng nổ lớn vang lên, muôn vàn tia sáng đa sắc tỏa ra khắp phía. Nó căng tròn con mắt, chăm chú nhìn những chập pháo bông rực rỡ, làm sáng bừng cả một không gian. Nó không quên chỉ vào những bông pháo có màu nó thích và quay lại nở một nụ cười thật trẻ con cho ba nó. Ba nó nhớ hồi Xưng con được đi tàu điện lần đầu, qua một đường hầm rất dài, hình ảnh toàn thành phố bỗng chốc vụt lên trong mắt nó, nó áp mặt vào kiếng, đôi mắt nó thể hiện sự thích thú khi nó mải mê ngắm nhìn các tòa nhà cao tầng. Quả là một đứa trẻ có máu khám phá. Qua năm mới, nó thêm một tuổi, nhưng cái tính muôn thuở của nó đó giờ vẫn vậy và ba nó nghĩ: “cứ như thế thì tốt nhất”.

Xong pháo hoa nó nhẹ nhõm, bấy giờ thì nó chỉ muốn ngủ, để ba nó cõng nó về, nó nằm trên lưng bố nó và mơ những giấc mơ tươi đẹp và có thể là nó mơ rằng năm nay nó sẽ nhận được nhiều tiền lì xì.

(Duy Trọng)